Nguyễn Văn Phúc: Hồi sinh đồ da cũng là cách giữ lại một phần ký ức

Hành trình một người thợ thành người làm nghề tử tế

Xuất thân và nền tảng

Nguyễn Văn Phúc sinh ra trong một gia đình lao động tại Đắk Lắk. Ngay từ nhỏ, anh đã bộc lộ sự yêu thích với kỹ thuật khi thường xuyên mày mò sửa chữa các thiết bị điện tử, xe máy và những vật dụng cơ khí đơn giản trong nhà. Đam mê thủ công và sự kiên nhẫn với từng chi tiết đã theo anh suốt những năm tháng trưởng thành, trở thành nền tảng vững chắc cho hành trình khởi nghiệp sau này.

Tốt nghiệp đại học trong lĩnh vực công nghệ nhưng không cảm thấy hài lòng với công việc văn phòng, anh Phúc rẽ hướng sang lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ: phục hồi và sửa chữa đồ da cao cấp. Từ đó, một hành trình dài bắt đầu, không chỉ với nghề, mà còn với chính khái niệm về giá trị của thời gian và ký ức lưu lại trên từng món đồ.

Hành trình khởi nghiệp

Khởi điểm là một người thợ làm việc tại nhà, anh Phúc tự học qua sách, diễn đàn quốc tế và thử nghiệm trên chính đồ dùng của bạn bè, người thân. Anh không chỉ học cách làm sạch hay sửa chữa bề mặt, mà còn tìm hiểu sâu về cấu trúc da, quy trình thuộc da, đặc điểm của từng loại vật liệu để có thể xử lý một cách chuẩn xác và phù hợp.

Khách hàng ban đầu đến từ những lời giới thiệu. Khi nhận thấy nhu cầu ngày càng lớn và thị trường chưa có đơn vị nào chuyên nghiệp trong lĩnh vực này, anh Phúc chính thức thành lập Bệnh viện Đồ Da. Đây là một mô hình tiên phong, nơi đồ da được tiếp nhận, phân loại, chẩn đoán tình trạng, lên phác đồ xử lý và phục hồi toàn diện như cách vận hành một bệnh viện thực thụ.

Những khó khăn và cách vượt qua

Khó khăn lớn nhất không đến từ kỹ thuật, mà là từ việc định hình một thói quen mới trong hành vi tiêu dùng. Rất nhiều người Việt có thói quen bỏ đi những món đồ đã cũ, thay vì gìn giữ. Để thuyết phục khách hàng tin rằng một đôi giày cũ hay một chiếc túi xước vẫn có thể trở nên đẹp như mới, anh Phúc phải đầu tư vào trải nghiệm dịch vụ, quy trình tiếp nhận và đặc biệt là kết quả cuối cùng.

Thêm vào đó là rào cản về định kiến. Trong mắt nhiều người, công việc của anh đơn giản chỉ là nghề lao động tay chân, không có gì cao quý. Nhưng với anh, mỗi món đồ là một thử thách, mỗi vết xước là một câu chuyện, và công việc của người thợ chính là trả lại phẩm giá cho những thứ đã từng được trân trọng.

Những điểm thuận lợi

Tuy thị trường còn mới mẻ, anh Phúc lại có một lợi thế rất lớn đến từ chính sự hài lòng của khách hàng. Những người từng sử dụng dịch vụ đã lan tỏa trải nghiệm của họ một cách tự nhiên, góp phần tạo nên một cộng đồng người dùng trung thành và tin tưởng. Đây là nguồn truyền thông giá trị và bền vững nhất.

Bên cạnh đó, anh không chọn tăng trưởng bằng mọi giá. Thay vào đó, anh đầu tư vào đào tạo kỹ thuật nội bộ, xây dựng quy trình chuẩn và hệ giá trị cho đội ngũ, giúp Bệnh viện Đồ Da giữ được chất lượng ổn định và nhất quán trong từng chi tiết nhỏ.

Định hướng tương lai

Trong tương lai gần, anh Phúc dự định phát triển hệ thống Bệnh viện Đồ Da thành chuỗi cửa hàng chuyên sâu tại các thành phố lớn, nhưng vẫn giữ nguyên tinh thần thủ công và cá nhân hóa dịch vụ. Mỗi chi nhánh sẽ có thợ chính chịu trách nhiệm như bác sĩ trưởng khoa, đảm bảo từng sản phẩm được xử lý đúng kỹ thuật và đúng tinh thần.

Anh cũng đang nghiên cứu để xây dựng bộ tiêu chuẩn kỹ thuật dành riêng cho ngành phục hồi đồ da tại Việt Nam, nhằm đưa nghề này thoát khỏi khu vực phi chính thức và bước vào hệ thống dịch vụ chuyên nghiệp được xã hội công nhận.

Lời kết

Nguyễn Văn Phúc không chọn con đường dễ dàng, nhưng anh đã xây dựng được một giá trị nghề nghiệp tử tế: phục hồi không chỉ món đồ, mà còn phục hồi cách người ta nhìn lại những gì đã từng gắn bó, đã từng yêu quý. Bệnh viện Đồ Da vì thế không chỉ là một nơi sửa chữa, mà là nơi lưu giữ và trân trọng ký ức – bằng sự tỉ mỉ, chân thành và chuyên nghiệp đúng nghĩa.

Scroll to Top